Sửa đổi lối làm việc theo lời Bác dặn Tin Thành Phố Vũng Tàu

HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH: Sửa đổi lối làm việc theo lời Bác dặn

Đoàn viên, thanh niên Sở Y tế khám bệnh miễn phí cho người nghèo xã Long Tân (huyện Đất Đỏ) trong ngày hội “Thầy thuốc trẻ làm theo lời Bác, tình nguyện vì sức khỏe cộng đồng”. ẢNH: MINH NHÂN

Đoàn viên, thanh niên Sở Y tế khám bệnh miễn phí cho người nghèo xã Long Tân (huyện Đất Đỏ) trong ngày hội “Thầy thuốc trẻ làm theo lời Bác, tình nguyện vì sức khỏe cộng đồng”. ẢNH: MINH NHÂN

          Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược bước vào giai đoạn đầy gay go, ác liệt; toàn Đảng, toàn dân và toàn quân đang tập trung tối đa sức lực cho cuộc kháng chiến thì hiện tượng bất thường xuất hiện: Một bộ phận cán bộ, đảng viên hư hỏng, sa vào những căn bệnh chủ quan, hẹp hòi... Và cũng chính thời điểm lịch sử ấy, cách đây đúng 70 năm (tháng 10-1947), tại lán Khau Tý, thôn Nà Tra, xã Điềm Mặc, huyện Định Hóa, tỉnh Thái Nguyên, Bác Hồ viết tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc”.

        Đồng chí Vũ Kỳ, thư ký Bác Hồ đã có nhận xét đầy tinh tế về tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc”, rằng: Phải là bậc vĩ nhân siêu phàm mới có đủ tầm nhìn thấu thời gian, không gian, dự báo thời cuộc và lo tính từng đường đi, nước bước cho sự nghiệp giải phóng dân tộc ta đến như thế. “Sửa đổi lối làm việc” chỉ là một cách đặt tên, nhưng bản chất sâu xa của nó lại là sửa đổi tinh thần cơ bản của người cán bộ, đảng viên về mọi mặt. Hai chữ “sửa đổi” mang tầm chiến lược, xuyên suốt, toàn diện, sâu sắc, chỉ đạo cả tư duy cũng như hành động lâu dài đối với đội ngũ cán bộ, đảng viên khi họ được Đảng, Nhà nước và nhân dân trao cho quyền lực.

        Bác luôn tự hào về những thành quả cách mạng dưới sự lãnh đạo của Đảng mà nhân dân ta cùng với đội ngũ cán bộ, đảng viên đoàn kết, đấu tranh, hy sinh xây đắp nên. Nhưng Người lại có điều gì đó nuối tiếc, giá mà mỗi cán bộ, đảng viên làm việc đúng hơn, khéo hơn thì thành tích của cách mạng đạt được chắc chắn sẽ lớn hơn. Và Người thật sự băn khoăn, lo lắng đến vận mệnh sinh tồn của Đảng, của dân tộc bởi một bộ phận cán bộ, đảng viên – những người đem chủ trương, chính sách của Đảng, Chính phủ giải thích cho dân, chỉ bảo cho dân thi hành lại bắt đầu sa vào 3 chứng bệnh cực kỳ nguy hiểm: Bệnh chủ quan, bệnh hẹp hòi và bệnh ba hoa. Những căn bệnh này vô cùng nguy hại, nếu không kịp thời sửa chữa thì nó sẽ lây lan, phát sinh thành những căn bệnh khác làm tha hóa nhanh chóng, trầm trọng người cán bộ, đảng viên: Bệnh nể nang, tham lam, ích kỷ, hủ hóa, lười biếng, kiêu ngạo, hiếu danh, ham địa vị, thiếu kỷ luật, óc hẹp hòi, óc địa phương, óc lãnh tụ, bệnh hữu danh, vô thực, bệnh kéo bè, kéo cánh... 

        Suốt cuộc đời Bác luôn đau đáu nghĩ về dân, luôn khắc khoải trong mình là giải phóng, bảo vệ  nhân dân và mang lại cho nhân dân có cuộc sống trong tự do, ấm no, hạnh phúc. Mối quan tâm thứ hai của Người chính là đồng đội, đồng chí của mình. Nếu những đồng đội, đồng chí ấy nhiễm những căn bệnh nguy hiểm về tư cách, đạo đức thì đó là nguy cơ của đất nước khi họ nắm giữ quyền lực và  người hứng chịu hậu quả khôn lường đó không ai khác lại là nhân dân. Người khẳng định như một chân lý, rằng: Cán bộ là cái gốc của mọi công việc, muôn việc thành công hoặc thất bại, đều do cán bộ tốt hay kém. Làm cách mạng là con đường để cứu nước, cứu dân, vì vậy cán bộ cách mạng phải là điểm tựa vững chắc cho dân, là vũ khí bảo vệ nhân dân. Những căn bệnh xuất hiện trong cán bộ, đảng viên, cùng với những hiện tượng không bình thường: đường lối, chủ trương của Đảng, Chính phủ thì đúng đắn, nhưng khi thực hiện lại không đến nơi, đến chốn, đánh trống bỏ dùi, thậm chí sai lệch... đã và đang làm hại đến uy tín, danh dự, thậm chí còn phá hỏng sự nghiệp vẻ vang của Đảng. 

        Bằng trái tim, khối óc tinh tường, mẫn cảm của mình, Bác Hồ đã chỉ ra những giải pháp cơ bản, mang tầm cao chiến lược để có thể làm chuyển biến  quá trình tẩy rửa khuyết điểm trong mỗi cán bộ, đảng viên. Người căn dặn: Trước hết bản thân từng cán bộ, đảng viên phải tự mình sửa đổi, tự sửa chữa khuyết điểm, phải tự phấn đấu theo tiêu chuẩn tư cách của người cán bộ, đảng viên chân chính. Thường xuyên chú trọng đẩy mạnh tự phê bình và phê bình, coi tự phê bình là thang thuốc chữa bệnh cho chính mình và phê bình là thang thuốc chữa bệnh cứu đồng đội, đồng chí mình. Người dặn, để “Sửa đổi lối làm việc” thành công thì bên cạnh làm tốt công tác huấn luyện cán bộ phải đặc biệt chú trọng đến việc “dùng cán bộ”. Công tác cán bộ luôn là vấn đề trọng yếu của cách mạng trong mọi hoàn cảnh lịch sử, vì vậy Đảng luôn luôn phải hiểu cán bộ, khéo dùng cán bộ, biết cân nhắc cán bộ, biết yêu thương và phê bình cán bộ; sử dụng cán bộ phải trở thành một nghệ thuật nhằm phát huy hết “sở trường” và hạn chế tối đa “sở đoản” của từng người. 

        Bảy thập kỷ trôi qua, nhưng tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc” của Bác vẫn là cẩm nang trong suy nghĩ cũng như hành động của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta. Nghị quyết Trung ương 4, khóa XII về “Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện tự diễn biến, tự chuyển hóa trong nội bộ” và Chỉ thị 05 của Bộ Chính trị về “Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh” chính là Đảng ta đang trở về với “Sửa đổi lối làm việc” của Bác. Tư tưởng “Sửa đổi lối làm việc” vẫn là “chiếc chìa khóa vàng” trong cuộc đấu tranh phòng, chống quan liêu, tham nhũng, lãng phí - một cuộc đấu tranh mang tính sống còn của Đảng và chế độ hiện nay - vẫn tiếp sức, cổ vũ, soi đường cho đội ngũ cán bộ các cấp tự tẩy rửa khuyết điểm, sai lầm của chính mình; tự giác, mạnh dạn và kiên quyết sửa đổi cách nghĩ, cách làm; biết chấp nhận hy sinh và nhận trách nhiệm về mình theo đúng những gì Bác dặn để xứng đáng là người đầy tớ trung thành, tất cả vì lợi ích của nhân dân mà phục vụ. 

Nguồn: http://www.baobariavungtau.com.vn
(NGUYỄN QUANG PHI - Tổng Thư ký Hội Khoa học lịch sử tỉnh BR-VT)